XtGem Forum catalog
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Tình yêu kiên cường hơn cái chết


Phan_12

“Làm gì khoa trương thế!” Vu Tiểu Phong gượng cười, cố đè nén nỗi chua xót trong lòng. “Không phải ban nãy anh cũng thấy đó sao, em có học qua vài chiêu karate. Cái này dù gì cũng là món quá đầu tiên anh tặng em…”

Khóe môi gượng cười khẽ run run, cô không biết nói gì tiếp, muốn cười nhưng vẫn không sao ngăn được dòng lệ ngân ngấn nơi đáy mắt, từng giọt, từng giọt thi nhau tuôn rơi. Cô nhớ lại tiếng hét xé lòng ban nãy của anh, cô hoàn toàn không phải chỉ là đơn phương…

Còn Cố Hạo Ninh chỉ đứng lặng nhìn chiếc trâm cài trước ngực Tiểu Phong, sắc đỏ rực rỡ kia tựa những giọt máu rỉ ra từ tình cảm ấp ủ cháy bỏng, như muốn thiêu đốt đôi mắt anh…

Rốt cuộc anh đang trốn chạy thứ tình cảm gì đây? Có phải anh đã sai rồi? Có phải anh nên dũng cảm đối mặt, giành lấy nó? Có lẽ giữa hai người thực sự có thể có được một tương lai tươi đẹp chăng?

Chầm chậm ngẩng lên, Cố Hạo Ninh mím môi, như muốn nói gì đó…

Ngay khoảnh khắc ấy, bất thình lình điện thoại trong túi áo đổ chuông. Mắt nhìn trân trân cái tên quen thuộc trên màn hình kia hồi lâu, anh mới chậm rãi lấy di động ra, áp lên tai. “Nhược Kỳ.”

“Cố Hạo Ninh, anh làm cái quái gì mà mãi mới nghe máy thế hả? Cha mẹ em... cha mẹ em xảy ra chuyện rồi! Đoàn du lịch của họ gặp tai nạn, nghe nói cả chuyến xe không còn ai sống sót... Anh mau về, mau về đi!” Trong điện thoại, Lâm Nhược Kỳ khóc nức nở đến khản cả giọng.

“Cái gì?” Tin dữ đột ngột ập đến, tựa như chiếc búa tạ nện thẳng vào con tim Cố Hạo Ninh. Anh đờ đẫn nhìn vào đôi mắt dịu hiền của Vu Tiểu Phong trước mặt, lời nói như chẳng phải bật ra từ miệng anh: “Được, anh... lập tức về ngay.”

“Phải về rồi à?” Vu Tiểu Phong mỉm cười cất tiếng, dịu dàng và nhã nhặn nhưng vẫn khiến Cố Hạo Ninh nhận ra đằng sau đó là sự run rẩy không sao kìm nén được mà cô đang cố gắng che giấu.

“Ừm!” Cố Hạo Ninh không dám nhìn vào mắt Vu Tiểu Phong, chỉ ậm ờ đáp.

“Vừa đúng lúc chúng ta đến thăm thắng cảnh cuối cùng.” Vu Tiểu Phong nhìn bức tượng Bobác traia della Verità ở đằng xa, chợt nhoẻn cười, cố gắng đè nén nước mắt chực trào nơi đáy mắt nhưng vẫn không sao ngăn được cơn đau nhói buốt kia không ngừng xâm chiếm cõi lòng. “Có thể để em qua đó nói một câu không?”

“Được!” Cố Hạo Ninh khẽ gật đầu, cùng Vu Tiểu Phong đi qua bên đó.

“Tu me manqueras.” Đứng trước Chiếc Miệng Sự Thật, Vu Tiểu Phong chầm chậm đưa tay mình vào chiếc miệng há rộng của bức tượng, dịu dàng nói.

Cô biết Cố Hạo Ninh nghe không hiểu, câu này là cô dành cho bản thân mình. Cảm giác lạnh lẽo và cứng rắn kia từ ngón tay lan dần đến đáy lòng, như muốn đóng băng tất cả.

Cuối cùng... đã đến hồi kết.

Khóe môi gắng gượng nhướn cao, cô dường như vận dụng hết mọi sức lực chỉ để nở nụ cười cuối cùng của cuộc đời này. Ánh nắng rực rỡ rọi vào đôi mắt cười cong cong của cô. Cô ngẩng cao đầu để nước mắt chảy ngược vào tim...

Hạo Ninh, chúng ta không thể gặp lại nữa... Hạo Ninh, tu me manqueras...

Nhìn đôi mắt nhòa lệ cùng nụ cười rạng ngời của Tiểu Phong, Cố Hạo Ninh đớn đau đến tê dại, nỗi đau thương mà cô đang cố đè nén, nỗi tuyệt vọng đang cực lực kiềm chế kia, sao anh lại không hiểu? Anh đâu có khác gì? Anh không dám hỏi Tiểu Phong câu đó có nghĩa là gì, anh chỉ biết hai người sắp phải chia ly, hai người rốt cuộc cũng chỉ còn cách chia xa. Có những người, những lời nói, suốt cuộc đời này, cả hai vĩnh viễn chỉ có thể chôn chặt dưới đáy lòng. Tiểu Phong, Tiểu Phong, tiếc rằng ta không gặp lúc chỉ hồng chưa xe, nếu có kiếp sau, nguyện cho đôi ta có thể gặp nhau sớm hơn, sớm hơn...

Chương 7: Trùng phùng

Kể từ lần chia tay Cố Hạo Ninh ở Rome, Ý trở thành nơi cấm kỵ trong lòng Vu Tiểu Phong. Sau đó, cô cũng từng nhiều lần làm hướng dẫn viên cho các đoàn du lịch, đặt chân qua rất nhiều nơi ở châu Âu, chỉ duy nhất Rome, cô không quay lại lần nào.

Cô ngỡ rằng, cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại Cố Hạo Ninh, mãi đến buổi chiều tươi đẹp hôm ấy.

“Tiểu Phong?”

Vu Tiểu Phong vừa bước ra từ quán bar Phong Tình, một tiếng gọi vừa quen và lạ chợt lướt qua tai, pha lẫn chút mừng rỡ ngỡ ngàng và kích động.

Vu Tiểu Phong ngạc nhiên ngẩng lên nhìn, trông thấy người đàn ông đã bao lần xuất hiện trong những giấc mơ của cô đang đứng ở bên kia đường. Anh đứng chết lặng ngay đó, trân trân nhìn cô, vẻ mặt ngẩn ngơ và say mê, ngỡ ngàng và cũng chẳng dám chứng thực đó tựa như cây kim cực mảnh, châm vào tim cô đau nhói, khiến chân cô cũng chôn chặt tại chỗ, chỉ có thể ngây ngô đứng đấy, chẳng nhích nổi một bước.

Xe cộ tấp nập qua lại, hai người cứ thế lặng lẽ nhìn nhau. Thời gian như dừng lại, dòng người đông đúc, xe cộ như nước, dường như đều bị cách ly ở một nơi xa xăm nào đó, thế giới của hai người lặng ngắt như tờ…

Thời gian trôi qua tưởng chừng như dài cả thế kỷ, cuối cùng cô mới hoàn hồn, hít sâu một hơi, sải bước đi sang bên kia đường.

Anh lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt sâu lắng tựa chiếc giếng cổ ngàn năm, sâu không thấy đáy, như có ngàn vạn cảm xúc cuồn cuộn dâng trào nhưng đến miệng giếng, chỉ còn lại mặt nước tĩnh mịch u tối, không chút gợn sóng.

“Hai năm qua, em sống tốt chứ?” Anh cuối cùng cũng lên tiếng trước.

“Em cũng ổn.” Chỉ là một câu trả lời đơn giản nhưng lại như vắt kiệt sức lực trong cô.

Cô hơi ngẩng đầu, muốn ánh nắng ấm áp làm khô những giọt nước nơi khóe mi, nào ngờ bị luồng ánh sáng chói chang rọi thẳng vào khiến mắt hoa lên, người bất chợt lảo đảo. Cố Hạo Ninh vội đỡ lấy cô, trong mắt đong đầy vẻ lo lắng. “Em sao thế?”

“Không sao, có lẽ do đứng dưới nắng lâu quá nên hơi choáng váng thôi!” Cô đứng vững lại, gương mặt vốn trắng bệch dần ửng hồng, thời gian đã trôi qua lâu như vậy, thế mà cô vẫn xốn xang bởi sự đụng chạm của anh.

“Em muốn đi đâu? Anh đưa em đi.” Cố Hạo ninh dìu cô ngồi vào trong xe của mình, tra chìa khóa vào ổ, nổ máy. Nhưng trong khoánh khắc vừa đạp ga, anh đột nhiên dừng lại, bỗng dưng bầu không khí trong xe chìm vào tĩnh lặng.

“Em cần đến tòa cao ốc Gia Nguyên ở phố Đông Hoa, Giám đốc Cố...” Cô đáp, cố trấn tĩnh nhưng trong giọng nói vẫn có chút run rẩy.

“Đừng gọi anh là Giám đốc Cố, giờ chúng ta đã không còn là cấp trên và nhân viên nữa rồi.” Cố Hạo ninh nói dứt lời, giọng điệu khô khốc. “Em về nước từ lúc nào? Đã tìm được công việc chưa?”

“Em về đây từ năm ngoái. Giờ em đang làm trợ lý nghiệp vụ cho một công ty của Pháp.”

“Ồ, sau đó em vẫn đi làm thêm khi còn bên Pháp chứ?”

“Dạ có, sau đó em từng đến Provence hái nho, rửa bát trong nhà hàng, còn làm phiên dịch cho mấy đoàn khách du lịch.” Nhắc đến những việc làm thêm, cô thoải mái hơn hẳn, từ tốn kể.

“Thật à? Em đã đi những đâu nữa? Đặt chân khắp châu Âu rồi chứ?” Cuối cùng cảm xúc trong lòng như đã lắng dịu, Cố Hạo Ninh khởi động xe, vừa lái đến phố Đông Hoa vừa hỏi.

“Chắc cũng gần vậy. Sau đó em có đến Cologne lần nữa, còn trèo lên đỉnh tháp nhà thờ lớn Cologne nữa đó!” Vu Tiểu Phong mỉm cười, gò má ửng hồng.

“Thật sao? Cái cầu thang dốc đứng ấy, em thực sự đã trèo lần thứ hai à? Ngắm được phong cảnh trên đỉnh tháp chưa?”

“Ngắm rồi nhưng lúc đó cảnh vật đều bị bọc lại bởi dây thép gai, cảm giác cũng chẳng có gì đặc biệt.” Cô âm thầm đè nén nỗi buồn dâng trong tim. Lần đó, cô vốn định ôn lại cảm giác hoài niệm kia nhưng chỉ còn lại nỗi hụt hẫng. Thì ra, quan trọng không phải là phong cảnh mà chính là người cùng cô ngắm phong cảnh.

“Còn nước Ý, sau đó em có đến nữa không? Anh còn nhớ lần trước em bảo pizza ở Rome là ngon nhất, nhất định sẽ đến đó làm hướng dẫn viên du lịch.” Nhắc đến Rome, tay Cố Hạo Ninh khẽ run rẩy, nơi đó là nơi mà anh và cô chia tay nhau…

“Không, sau đó em không đến Rome thêm lần nào. Em không muốn đến nơi đó lần nữa...” Vu Tiểu Phong khẽ nói, cô mãi mãi không sao quên được, ngày hôm đó, trước “Chiếc Miệng Sự Thật”, lần đầu tiên cô đã nói ra tình yêu của mình nhưng cũng từ đó chôn chặt mối tình ấy sâu tận đáy lòng... Trái tim như bị một con dao cùn cứa qua cứa lại, hết lần này đến lần khác, đau đớn biết bao, đến mức cô không thở nổi...

Còn Cố Hạo Ninh chỉ lặng im, anh không biết nên nói gì để an ủi Tiểu Phong, trong lòng anh đau buốt không thôi. Hai năm nay, từ khi cha mẹ vợ qua đời, Nhược Kỳ bèn xem anh như chiêc phao duy nhất giữa dòng thác lũ, càng lúc càng dựa dẫm vào anh và trở nên điên dại, hễ không vừa ý là ném đồ đạc, đánh chửi, công thêm tình cảm thương xót của cha mẹ anh dành cho cô nên đến cả chỗ để kể khổ anh cũng không có, chỉ có thể đau khổ nhẫn nhịn. Đêm khuya khi những giấc chiêm bao tìm đến, trong đầu anh cứ nhớ về bóng hình mỏng manh, yếu đuối kia cùng những kỷ niệm ấm áp, tĩnh lặng trong chuyến đi châu Âu đó, chỉ có như thế, anh mới có thể cảm nhận được một chút hơi ấm và niềm an ủi, vơi bớt đi nỗi trống vắng và buốt giá...

Trong khoang xe lặng ngắt như tờ, hai người đều không dám chạm vào những hồi ức đớn đau đến xé lòng ấy, chỉ buồn bã chìm trong thinh lặng, mặc cho nỗi im ắng sâu thương chầm chậm đông đặc.

“Đến nơi rồi, cảm ơn anh!” Cố Hạo Ninh dừng xe trước cửa cao ốc Gia Nguyên, Vu Tiểu Phong chầm chậm tháo dây an toàn, chuẩn bị mở cửa bước xuống.

“Em có thể cho anh số điện thoại không?” Cố Hạo Ninh đột nhiên cất tiếng, bàn tay đặt trên cánh cửa chợt dừng lại, cô chậm rãi xoay người qua. “Anh cho em mượn điện thoại.” Nhận lấy di động của Cố Hạo Ninh, cô nhập số điện thoại của mình vào nhưng ngập ngừng mãi mà không nhấn nút gọi.

“Tốt nhất em không nên lưu số của anh, lúc nào muốn liên lạc thì anh gọi cho em nhé!” Cô đặt di động của Cố Hạo Ninh trên bàn điều khiển. Cuối cùng, cô vẫn không có đủ dũng khí để lưu lại số của anh, cô sợ một lúc nào đó mình sẽ không kìm lòng mà ước mong về một hạnh phúc không thuộc về mình.

“Vậy mấy giờ em tan làm? Chút nữa anh qua đón em nhé? Đinh Hồng cũng về nước rồi, em còn nhớ cậu ta chứ? Tối nay chúng ta cùng đi ăn nhé?” Thấy cửa bật mở, cô sắp bước xuống, Cố Hạo Ninh vội vã nói, đồng thời rút ra một tấm danh thiếp, đặt vào tay cô.

Bầu không khí im lặng đến ngạt thở, bàn tay nắm vô lăng của Cố Hạo Ninh thầm run rẩy, tưởng như cả thế kỷ đã trôi qua, cuối cùng mới nghe thấy Vu Tiểu Phong khẽ khàng đáp: “Sáu giờ em tan sỬ nếu lúc đó anh rảnh thì gọi cho em.” Dứt lời, cô liền lao xuống xe. Cố Hạo Ninh bỗng cảm thấy lồng ngực đau nhói, mới sực phát hiện, thì ra ban nãy anh quên cả thở.

Tại nhà hàng hải sản Thiên Dụ sáng rực ánh đèn, Cố Hạo Ninh, Đinh Hồng và Vu Tiểu Phong trầm mặc bên bàn ăn. Từng dĩa thức ăn lần lượt được dọn lên nhưng Cố Hạo Ninh và Vu Tiểu Phong đều rất ít động đũa. Nhân lúc Vu Tiểu Phong vào phòng vệ sinh, Đinh Hồng không kìm được hỏi Cố Hạo Ninh: “Anh Ninh, anh gặp Tiểu Phong khi nào vậy? Hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Không có gì, trưa nay anh mới tình cờ gặp lại cô ấy. Đã lâu không gặp, nghĩ bụng cậu cũng ở đây, họp mặt ăn một bữa cơm, chứ có gì đâu.” Cố Hạo Ninh bình thản đáp, cầm cốc bia lên, uống một ngụm.

“Đừng uống nữa!” Đinh Hồng kéo cốc bia của Cố Hạo Ninh xuống.” Cả tối anh chẳng ăn gì, còn không ngừng uống bia, lỡ bệnh dạ dày tái phát thì đừng bảo em đưa anh về đó!”

Cố Hạo Ninh gạt tay Đinh Hồng, có chút bực bội, nói: “Anh tự biết chừng mực.”

Thấy anh vẫn cầm cốc bia uống ừng ực, Đinh Hồng thoáng ngẫm nghĩ, vẫn không nén được, mở miệng nói: “Anh Ninh à, kì thực anh không nói em cũng đoán ra. Lần đó, sau khi anh từ Rome bay về nước, em cùng Vu Tiểu Phong tiếp tục chuyến khảo sát mà anh đã sắp xếp, phát hiện con người cô ấy trở nên trầm lặng đi rất nhiều. Khi trò chuyện, thỉnh thoảng cũng vô tình nhắc đến anh, có vài lần em còn nhìn thấy cô ấy lén nhìn chiếc trâm cài áo mà rơi nước mắt.”

Nghe đến đây, tay Cố Hạo Ninh bất chợt run bật, bia trong cốc bắn ra tung tóe, thấm vào khăn trải bàn trắng tinh, lan thành một mảng ảm đạm.

Cố Hạo Ninh siết chặt chiếc cốc trong tay, gần như muốn bóp nát nó. Hồi lâu sau, anh mới khó nhọc nhả từng tiếng: “Vu Tiểu Phong quả thực là một cô gái tốt. Đinh Hồng, có phải hiện giờ cậu vẫn chưa có bạn gái không?”

“Anh Ninh, anh nói gì vậy, em có bạn gái hay không thì liên quan gì đến cô ấy... Vu Tiểu Phong, cô...” Đinh Hồng sực phát hiện Vu Tiểu Phong đã đứng sau lưng họ từ lúc nào, đôi mắt cô hoen đỏ nhưng vẫn cố kìm nén.

“Em có chút chuyện, xin phép đi trước. Đinh Hồng, anh có thể đưa em về không?” Vu Tiểu Phong cắn chặt môi, miệng nói với Đinh Hồng nhưng đôi mắt lại đau đớn nhìn về phía Cố Hạo Ninh.

“Cũng không còn sớm nữa, Đinh Hồng, cậu đưa Tiểu Phong về đi, để anh thanh toán.” Cố Hạo Ninh một hơi uống cạn cốc bia, vẫy tay gọi nhân viên, sau đó cúi đầu mở ví, từ đầu chí cuối không nhìn về phía Vu Tiểu Phong.

Đinh Hồng đưa mắt nhìn cả hai rồi hít sâu một hơi, vờ ra vẻ nhẹ nhõm đứng dậy. “Tiểu Phong, chúng ta đi thôi!”

Ngồi vào xe của Đinh Hồng, Vu Tiểu Phong xoay đầu nhìn ra ngoài. Cô mở cửa kính xe, luồng gió đêm mát lạnh ùa vào, trên mặt cô đã giàn giụa nước mắt.

Đinh Hồng im lặng đưa một tờ khăn giấy, Vu Tiểu Phong cúi đầu nhận lấy, hồi lâu sau, bỗng khẽ bật cười. “Em ngốc lắm, phải không? Biết rõ không nên làm như thế, sẽ không có kết quả nhưng vẫn không kìm lòng ước mong, ước mong một hạnh phúc không thuộc về mình, kết quả gây phiền hà cho người khác... Em như thế, đến cả em cũng thấy chán ghét chính mình.”

“Em đừng nghĩ vậy. Tình cảm vốn không phải chuyện nên hay không nên, mỗi người đếu có quyền theo đuổi hạnh phúc. Hơn nữa, anh nghĩ em không hề gây phiền hà gì cho anh Ninh đâu, có lẽ cuộc hôn nhân của anh ấy không giống như em tưởng tượng.”

Thấy Vu Tiểu Phong hơi ngẩng đầu, Đinh Hồng thoáng dừng lại, vừa lái xe vừa nói tiếp: “Thực ra, cuộc sống của anh Ninh cũng rất khổ sở. Từ khi anh về nước vào một năm trước, cứ dăm bữa nửa tháng lại bị anh ấy kéo đi uống rượu cùng, anh không đi, anh ấy bèn tìm người khác hoặc một mình ra ngoài uống. Em cũng biết anh ấy mắc bệnh đau dạ dày nhưng anh ấy hoàn toàn bất cần, đối với anh ấy, dường như mọi thứ không còn quan trọng nữa. Có lần, anh ấy uống nhiều đến mức dạ dày xuất huyết, phải vào bệnh viện, vậy mà anh ấy không muốn anh cho vợ anh ấy biết, kết quả anh phải ở lại bệnh viện một đêm để trông anh ấy, và đêm đó, cái tên duy nhất mà anh ấy thốt ra chính là tên em.”

“Tên em?” Cô ngẩn người nhìn Đinh Hồng, vẻ mặt ngỡ ngàng. Cố Hạo Ninh uống rượu đến xuất huyết dạ dày, trong cơn mê man lại gọi tên cô ư? Rốt cuộc là sao?

“Vu Tiểu Phong, anh không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, chỉ mong cả hai đừng nên đau khổ nữa.” Đưa Vu Tiểu Phong về tận nhà, Đinh Hồng chầm chậm lái xe rời khỏi. Trước khi cậu chia tay Phương Na, có nghe Phương Na nhắc đến chuyện của Vu Tiểu Phong, cộng thêm những hành động của cô khi còn bên Pháp, cậu đại khái cũng hiểu được tình cảm mà Vu Tiểu Phong dành cho Cố Hạo Ninh nhưng dù sao hiện giờ, anh Ninh vẫn chưa ly dị, cậu cũng không tiện nói nhiều, chỉ có thể nói đến thế thôi.

Khi Cố Hạo Ninh về đến nhà, Lâm Nhược Kỳ vẫn chưa ngủ. Cô ngửi thấy mùi bia nồng nặc tỏa ra từ người chồng, không khỏi cau mày. “Sao lại uống nhiều như thế? Lần này là đi xã giao với ai?”

“Không xã giao gì cả, chỉ là đi uống vài cốc với Đinh Hồng thôi.” Cố Hạo Ninh cảm thấy đau buốt, không biết là do đau đầu hay đau lòng, trong đầu chỉ ngập tràn hình ảnh ban nãy của Tiểu Phong với đôi mắt hoen đỏ đang cố nén nước mắt ở nhà hàng, lúc đó anh đã vờ lạnh nhạt, thờ ơ...

“Đinh Hồng? Cậu ta biết anh bị đau dạ dày mà, sao còn để anh uống nhiều như thế?” Lâm Nhược Kỳ càng nghi hoặc, có lần anh cùng Đinh Hồng đi uống rượu đến nỗi xuất huyết dạ dày, bị đưa vào bệnh viện, sau khi biết chuyện, cô liền chạy đến, mắng Đinh Hồng một trận tơi bời. Kể từ lần ấy, chỉ cần Đinh Hồng có mặt, Cố Hạo Ninh rất hiếm khi uống say như vậy, lần này đã xảy ra chuyện gì?

“Anh muốn uống, cậu ta chẳng cản nổi đâu, em đừng đi tìm cậu ta!” Dứt lời, Cố Hạo Ninh liền ngã vật xuống giường, chìm vào giấc ngủ, Lâm Nhược Kỳ ngồi bên cạnh, lặng lẽ ngắm nhìn anh, thần sắc nghiêm nghị.

Chương 8: Bruges

Trưa hôm sau, Cố Hạo Ninh cầm di động, lặng thinh nhìn ba chữ “Vu Tiểu Phong” trên màn hình, ngón cái lướt đến nút gọi, rồi lại bỏ ra, hết lần này đến lần khác. Rút cuộc mình muốn làm gì? Nếu mình không li dị với Nhược Kỳ thì có tư cách gì để tiếp cận Vu Tiểu Phong chứ?

Bất thình lình di động đổ chuông, chưa kịp nhìn tên người gọi, anh cuống quít nhấn nút nghe, nào ngờ vang lên trong điện thoại lại là giọng của Vu Tiểu Phong: “Em... em có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh, giờ em có thể đến công ty của anh không?”

Giọng của Tiểu Phong rất khẽ, tựa như vẳng lại từ nơi xa xăm, pha chút do dự, băn khoăn và yếu mềm, khiến con tim Cố Hạo Ninh chợt thắt lại. Anh cố dùng giọng bình thản nhất, từ tốn đáp: “Có chuyện gì? Hay là anh qua chỗ em nhé? Em đang ở đâu? Vẫn còn ở Gia Nguyên chứ?”

Đầu máy bên kia im lặng hồi lâu, lâu đến mức Cố Hạo Ninh ngỡ rằng Vu Tiểu Phong đã bỏ máy, sau đó chợt nghe một tiếng thở nặng nhọc, như cuối cùng đã hạ quyết tâm, Vu Tiểu Phong chậm rãi nhưng mạnh mẽ nói: “Không! Em... Thật ra em đang đứng dưới công ty anh. Giờ anh có thể xuống đây không?”

Vu Tiểu Phong nói một hơi thật nhanh, cô đã quanh quẩn ở dưới hơn một tiếng đồng hồ rồi, khó khăn lắm mới đủ dũng khí lấy danh thiếp ra, gọi điện cho Cố Hạo Ninh, cô nhất quyết không được chùng bước!

“Em đang ở dưới lầu? Em đợi chút, anh xuống ngay!” Cố Hạo Ninh sốt ruột không đợi nổi cả thang máy, vội vàng đi cầu thang bộ, lao xuống dưới lầu, con tim đập loạn như muốn nhảy vọt ra ngoài. Cuối cùng, anh cũng trông thấy bóng dáng mảnh mai ấy đang đứng lặng lẽ dưới ánh nắng rạng rỡ bên ngoài.

“Sao em không vào trong? Không phải em sẽ choáng váng nếu đứng lâu dưới nắng sao?” Cố Hạo Ninh nhìn gương mặt hiền dịu của Vu Tiểu Phong, muôn ngàn lời muốn nói nhưng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.

“Em đứng đợi cũng không lâu lắm, em qua đây chỉ là muốn nói với anh một việc.”

Vu Tiểu Phong chầm chậm ngẩng đầu, đôi mắt nheo lại như chìm vào hồi ức xa xăm. “Có lần, em dẫn một đoàn khách đến tham quan thành phố Bruges ở Bỉ. Ở đó rất đẹp, những con đường lát đá xanh in hằn dấu tích của bao năm tháng, những con thiên nga nhàn nhã, tự do, dù ngắm nhìn ở bất cứ góc độ nào, trong khoảnh khắc nào, cũng đều thấy chúng đẹp tuyệt trần. Ở đó, em tình cờ gặp một cô gái, đó là lần thứ hai cô ấy đến Bruges. Cô ấy nói, mình đã đi khắp các nước trong khu vực Euro nhưng trong biết bao thành phố đã đặt chân qua, cô ấy vẫn thích Bruges nhất, không chỉ bởi vẻ đẹp không chê được của nó, mà còn vì đó là thành phố Châu Âu đầu tiên mà cô ấy du ngoạn. Cô ấy nói, Bruges mang đến cho cô ấy cảm giác giống hệt mối tình đầu vậy, đẹp đến ngất ngây mên hồn và cũng sâu đậm đến khắc cốt ghi tâm, khiến cô ấy thấm thía được ý nghĩa của câu “Từng qua biển lớn, màn chi nước; Chưa đến Vu Sơn, chẳng biết mây [1]”.”

[1] Trích trong bài Ly tứ của nhà thơ Nguyên Chẩn thời Đường.

Ánh mắt Vu Tiểu Phong thôi mơ màng, cô nhìn thẳng vào đôi mắt của Cố Hạo Ninh. Cặp mắt ấy sâu lắng tựa nước hồ đêm thu giá lạnh, cũng đang lặng im nhìn cô, soi rọi nụ cười se sẽ của cô, Vu Tiểu Phong hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi nói: “Trong lòng em cũng có một Bruges. Em từng nghĩ rằng, mình có thể quên lãng, có thể từ bỏ nhưng em đã sai. Có những người, có những cảm xúc, từ đầu đã định sẵn sẽ khắc cốt ghi tâm, mãi mãi chẳng thể xóa nhòa. Anh từng nói chúng ta nên trân trọng mỗi phút giây vui vẻ và hạnh phúc hiện tại, thế thì em muốn hỏi anh, nếu... nếu em nguyện ở bên anh, không yêu cầu bất kì điều gì, không quan tâm đến điều gì hết, chỉ là ở cạnh anh thì sẽ khiến anh cảm thấy hạnh phúc hay khổ đau?”

“Tiểu Phong...” Cố Hạo Ninh sửng sốt đến nói không nên lời, không ngờ cô lại nói với anh rằng, cô không yêu cầu bất kì điều gì, không quan tâm đến gì cả, chỉ hỏi anh một cách nhún nhường rằng, cô ở lại bên anh, đối với anh là hạnh phúc hay khổ đau. Tựa như có một cây gậy sắt đính đầy đinh nhọn cào xé con tim Cố Hạo Ninh, một lần rồi lại một lần, đau đến mức anh thốt không nên lời.

“Tiểu Phong, em biết mà, anh... không thể mang lại hạnh phúc cho em.” Cố Hạo Ninh cố nén nghẹn ngào, thốt ra từng từ một cách khó nhọc.

@STENT

Tình cảm này, anh đã từng mong ngóng đêm ngày, không sao với tới được, vậy mà bây giờ, anh chỉ có thể dùng chính bàn tay mình nhẫn tâm đẩy nó ra xa! Anh siết chặt nắm đấm, cố kiềm chế bước chân, kiềm chế cơ thể của mình đừng tiến tới đón lấy hơi ấm mà bao lần anh ước ao kia, đáy lòng anh không ngừng điên cuồng gào thét với chính mình: “Cố Hạo Ninh, mày không được ích kỉ như thế, mày không có quyền ích kỉ như thế! Buông tay Tiểu Phong đi, mày buộc phải buông tay, mày chỉ có thể buông tay!”

“Cố Hạo Ninh, anh không nghe rõ câu hỏi của em rồi! Em... em không cần anh mang lại hạnh phúc cho em, em chỉ là... chỉ là muốn mang hạnh phúc đến cho anh.” Vu Tiểu Phong cố gắng mỉm cười nhưng không ngăn được những giọt nước mắt nóng hổi, lăn dài trên má. “Anh còn nhớ không, em từng nói, cho đi vốn đã là một hạnh phúc!”

Lại là câu này! Tâm tư của Cố Hạo Ninh trong phút chốc bị kéo tụt về ngày nắng rực rỡ của hai năm trước, cô cũng mỉm cười nói với anh như thế. “Cho đi vốn đã là một hạnh phúc!”

Không sao đè nén được nữa, tình yêu cuối cùng bùng cháy mãnh liệt, hừng hực trào dâng. Anh ôm choàng lấy cơ thể của Vu Tiểu Phong, siết chặt trong vòng tay, con tim đau xót đến cùng cực, nước mắt như trực trào.

Cô bé ngốc này, sao lại khờ đến thế? Sao lại cố chấp như vậy?

Đầu Vu Tiểu Phong vùi sâu trong lòng Cố Hạo Ninh, cô cố cắn chặt môi, không để tiếng khóc bật ra nhưng vẫn không có cách nào ngăn được dòng lệ lã chã tuôn rơi.

Thì ra, vòng tay ôm lại có thể ấm áp nhường này, ấm áp đến mức cô sẵn lòng chết ngay lập tức trong niềm hạnh phúc đến tột cùng này!

Cả hai im lặng đứng dưới ánh nắng, ôm nhau trong thế giới của riêng mình, không phát hiện cách đó không xa, Lâm Nhược Kỳ đứng lặng với vẻ mặt sắc lạnh.

Chẳng trách, dạo gần đây, Cố Hạo Ninh cứ lãnh đạm, thờ ơ với mình, chỉ vì con hồ ly tinh xấu xí ấy ư? Giữa thanh thiên bạch nhật, anh ấy lại dám ngang nhiên đứng trước cửa nơi làm việc, ghì siết cái ả vô liêm sỉ đó, còn trưng ra bộ mặt dịu dàng và thỏa mãn nhường kia! Anh ấy điên rồi ư?

Lâm Nhược Kỳ nghiến chặt răng, móc di động ra, chụp lại cảnh đó, lòng căm phẫn nghĩ, Cố Hạo Ninh, lần này em có chứng cứ rồi nhé, để xem anh còn nói gì được nữa?!

“Trưa hôm nay, anh đi đâu hả?” Buổi tối, Cố Hạo Ninh vừa về đến nhà sau khi tăng ca, Lâm Nhược Kỳ đã bắt đầu hạch sách.

“Chẳng đi đâu cả.” Cố Hạo Ninh mệt mỏi cất cặp tài liệu, ngồi xuống sofa.

“Chẳng đi đâu? Thế đây là gì?” Bốp, Lâm Nhược Kỳ ném phập một sấp hình xuống bàn, toàn là ảnh Cố Hạo Ninh và Tiểu Phong đang ôm nhau thắm thiết trước cao ốc văn phòng hồi trưa.

Vừa nhìn thấy những tấm ảnh đó, Cố Hạo Ninh thoáng ngạc nhiên nhưng anh lập tức lấy lại bình tĩnh, không nói một lời.

“Chẳng... chẳng lẽ anh không giải thích gì sao?” Nhược Kỳ hơi hoảng sợ. Cô vốn định đợi xem vẻ mặt tái ngắt, thản thốt của Cố Hạo Ninh, đợi anh cuống quít giải thích, để anh dè dặt nài nỉ xin lỗi cô như anh vẫn thường làm. Thậm chí cô cũng đã nghĩ sẵn câu trả lời: “Một từ em cũng chẳng tin!”

Nhưng vẻ mặt hiện giờ của anh nghĩa là sao? Ngầm thừa nhận ư? Hay là phủ nhận?

“Em muốn anh giải thích thế nào?” Cố Hạo Ninh chầm chậm tựa lưng vào sofa, nhắm mắt lại.

“Anh bảo em muốn anh giải thích thế nào là sao? Cố Hạo Ninh, sao anh lại trơ tráo đến thế...” Nào ngờ vẻ mặt Cố Hạo Ninh lại bình thản, dửng dưng thế kia, Lâm Nhược Kỳ liền nổi trận lôi đình, giọng vút cao.

“Nhược Kỳ, chúng ta đừng cãi nhau nữa, được không? Khuya rồi, hàng xóm đều ngủ cả.” Cố Hạo Ninh mở mắt, ngắt lời Lâm Nhược Kỳ.

Cô đang tức giận đến muốn phát điên, lồng ngực phập phồng lên xuống, anh nhìn cô, thở dài. “Nhược Kỳ, từ khi kết hôn, chúng ta đã bắt đầu cãi vã, đến tận hôm nay. Anh thật sự quá mệt với cuộc sống cứ dăm bữa nửa tháng lại xung đột như vậy rồi, anh tin em cũng chẳng lấy làm dễ chịu. Thật ra, hai năm trước, trước khi đi Châu Âu, anh đã muốn kết thúc cuộc hôn nhân của chúng ta. Nhưng sau đó, cha mẹ em xảy ra chuyện, anh không thể bỏ mặc em. Anh đành cố gắng nhẫn nhịn, cố gắng trì cuộc hôn nhân của chúng ta. Nhưng mà Nhược Kỳ, em cảm thấy cuộc hôn nhân này liệu còn cần thiết để duy trì sao? Tình cảm của chúng ta đã sớm lụi tàn trong những trận cãi vã và giày vò kia rồi, nếu còn tiếp tục, ắt chỉ làm gia tăng nổi đau khổ thôi, chúng ta... có thể buông tha cho nhau được không?” Cố Hạo Ninh chầm chậm nói. Dứt câu, anh lặng lẽ nhìn Lâm Nhược Kỳ nhưng cô chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, Cố Hạo Ninh muốn ly hôn với cô ư?

“Anh! Anh nói gì? Anh muốn ly hôn? Chỉ vì cái ả hồ ly tinh đó mà anh muốn ly dị với em?”

Cô không thể tin nổi, cái ả đó, cái ả chẳng đẹp bằng cô lại có thể khiến Cố Hạo Ninh say mê đến mức này sao? Có phải đầu óc anh nhũn nước rồi không?

“Nhược Kỳ, anh muốn ly dị với em chẳng liên quan gì tới cô ấy cả. Ban nãy không phải anh đã nói rồi sao, hai năm trước, nếu như cha mẹ em không đột ngột qua đời thì anh đã định kết thúc cuộc hôn nhân của chúng ta rồi...”

“Anh nói dối!” Lâm Nhược Kỳ gào thét ngắt lời Cố Hao Ninh, cô chỉ cả thấy trước mắt tối sầm, cô ngồi phệt xuống thảm, mắt hoen đỏ. “Anh nói dối! Tình cảm bao nhiêu năm của chúng ta, sao có thể phai nhạt cơ chứ? Không thể nào! Em không ly hôn, em quyết không ly hôn!” Cô loạng choạng bò đến bên sofa, ôm chặt chân Cố Hạo Ninh, khóc nức nở. “Hạo Ninh, ngoài anh ra, em không còn gì nữa, em cầu xin anh, xem như em cầu xin anh, đừng bỏ em, đừng bỏ em, được không, được không anh?”

“Nhược Kỳ!” Cố Hạo Ninh cúi đầu, nhìn Lâm Nhược Kỳ khóc lóc van nài dưới chân mình, lòng đầy đau xót. Cô trước nay luôn kiêu căng, điêu ngoa là thế, vậy mà giây phút này lại yếu đuối, bất lực khóc lóc như một đứa trẻ. Nhìn Lâm Nhược Kỳ như vậy, anh thật sự không nỡ nhẫn tâm.

Hít sâu một hơi, Cố Hạo Ninh lặng lẽ bế Nhược Kỳ đứng lên, từng bước đi về phòng ngủ, đặt cô xuống giường.

“Hạo Ninh, đừng rời xa em, cầu xin anh, đừng rời xa em!”

Lâm Nhược Kỳ ôm chặt cổ Cố Hạo Ninh không buông, đôi môi hoảng loạn hôn anh rối rít.


Phan_15
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_13
Phan_14
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .